Các lý do thất bại trong quản lý rủi ro

Trong những năm gần đây, quản lý rủi ro ngày càng nhận được sự quan tâm từ các chuyên gia trong ngành và cả giới học thuật. Trọng tâm chính của quản lý rủi ro là liên tục xác định và xử lý triệt để các rủi ro tiềm ẩn. Mục tiêu của nó là bổ sung tối đa các giá trị liên tục cho tất cả các hoạt động trong tổ chức.

Quản lý rủi ro cũng đã được chú ý khi xem xét các thất bại đang diễn ra và được công bố rộng rãi có nguồn gốc từ việc thực hiện sai. Thất bại trong Quản lý rủi ro cấm các tổ chức đạt được các mục tiêu của họ, do đó xác định các thất bại lặp đi lặp lại và đôi khi theo cấp số nhân, các thất bại kinh doanh và dự án. Mặc dù cách tiếp cận quản lý rủi ro khác nhau giữa các công ty, nhưng quản lý rủi ro doanh nghiệp là một điểm mấu chốt của tổ chức trong việc đạt được các mục tiêu của công ty. Rủi ro và hiệu suất chắc chắn có mối liên hệ với nhau. Bằng cách thiết lập một quy trình đáng tin cậy và được kiểm soát để quản lý rủi ro, các tổ chức có thể phát triển khả năng dự đoán về kết quả của họ. Quản lý rủi ro doanh nghiệp cho phép nâng cao khả năng ra quyết định, do đó tiết kiệm chi phí đáng kể. Trong khi xem xét vai trò có giá trị của quản lý rủi ro, điều cần thiết là phải hiểu nhiều trường hợp mà các thất bại trong quản lý rủi ro có thể xảy ra.
Quản lý rủi ro doanh nghiệp có thể điều chỉnh với giả thuyết kinh doanh và giúp khắc phục những thất bại tiềm ẩn trong kinh doanh. Trong tài liệu về Quản lý rủi ro thất bại và thách thức, Matei et al. (2012) nhấn mạnh rằng các tổ chức thất bại vì những tổn thất không mong muốn được tạo ra bởi ba yếu tố chính:
1. Không đủ vốn, 
2. Lỗi mô hình, và 
3. Sự thiếu hiểu biết về rủi ro.
Sau khi các rủi ro được xác định và định lượng, chúng phải được suy ra bởi ban quản lý cấp cao của tổ chức. Không thông báo chính xác các rủi ro với lãnh đạo cao nhất có thể gây ra thất bại trong quản lý rủi ro tổng thể. Những thất bại này là một dấu hiệu cho thấy sự chấp nhận và phơi nhiễm rủi ro không cần thiết. Trong tài liệu về quản lý rủi ro thất bại, Stulz (2008) đã chỉ ra rằng những thất bại trong quản lý rủi ro có thể được chia thành sáu loại:
4. Đo lường sai các rủi ro đã biết,
5. Không tính đến rủi ro,
6. Thất bại trong việc thông báo rủi ro cho lãnh đạo cao nhất,
7. Thất bại trong việc giám sát rủi ro,
8. Thất bại trong việc quản lý rủi ro,
9. Không sử dụng các thước đo hoặc hệ thống đo lường rủi ro thích hợp.
Thất bại trong quản lý rủi ro có thể do việc sử dụng các thước đo rủi ro không phù hợp dẫn đến các phép đo không chính xác. Một ví dụ thực tế là dự báo thời tiết. Các thước đo rủi ro phổ biến nhất trong quản lý rủi ro hiện đại là “Giá trị rủi ro” (VaR). Mặc dù VaR đã được chứng minh là thước đo rủi ro tinh túy, nhưng ý nghĩa phụ thuộc trực tiếp vào chất lượng của câu trả lời liên quan và câu hỏi vốn có.
Do đó, có tính đến các yếu tố có thể chịu trách nhiệm cho sự thất bại trong quản lý rủi ro. Vì vậy, cần khẳng định rằng người vận hành và hoạt động lỗi là hai nhóm chính mà trong đó có thể xảy ra sai sót trong quản lý rủi ro.

Làm thế nào để tránh hoặc vượt qua những thất bại này? 

Như đã thảo luận ở trên, các thất bại trong quản lý rủi ro có thể gây ra hậu quả cho tổ chức cả về thời gian và chi phí. Do đó, hiểu được chiến lược về cách tổ chức đang tạo ra lợi nhuận và những rủi ro vốn có trong mô hình kinh doanh là điều cần thiết để tránh những thất bại như vậy. Sau đó, lãnh đạo cao nhất phải thừa nhận việc trao quyền và quản lý các vị trí tin cậy; Những nhân viên mà các hoạt động của họ có thể khiến tổ chức gặp phải các sự kiện rủi ro lớn hoặc đáng kể phải được lựa chọn, đào tạo và đánh giá liên tục. Thiết lập trách nhiệm đối với các kết quả và xây dựng một thủ tục để báo cáo kịp thời bên cạnh việc xây dựng một ngôn ngữ chung về rủi ro, các định nghĩa được chia sẻ, một nền văn hóa chung về nhận thức rủi ro và các quy trình dễ hiểu để đo lường, giám sát,
Truyền đạt thông tin là một quy trình quan trọng khác trong bất kỳ tổ chức nào. Thông báo thường xuyên về những rủi ro phức tạp hơn đo lường và không thể dự báo kết quả với độ tin cậy tối thiểu. Định nghĩa rủi ro có sẳn và chi tiết rất quan trọng khi xác định mức độ rủi ro không thể chấp nhận được.
Xem xét các thất bại trong quản lý rủi ro, các tổ chức nên quản lý rủi ro một cách nhất quán bằng cách xác định, đánh giá,ước lượng, sắp xếp thứ tự ưu tiên và giám sát chúng, liên tục tìm kiếm cơ hội để cải thiện tình trạng rủi ro. Các kế hoạch cụ thể để hỗ trợ các quy trình này nên được thực thi từ trên xuống.
Các kế hoạch này nên bao gồm, cân bằng: 
a) Rủi ro và lợi ích 
b) Rủi ro và chi phí.
Với tất cả những điều trên, một kế hoạch hữu ích và được xác thực để quản lý rủi ro hiệu quả có thể được áp dụng để hợp lý hóa Quản lý rủi ro và điều chỉnh nó theo các thủ tục tốt nhất. 

Bài khác

Bài viết mới